5 bệnh tâm thần hàng đầu ở Mỹ năm 2022 | Izabela Henry

Đời sống

  • Thứ ba, 9/2/2021 08:26 (GMT+7)
  • 08:26 9/2/2021

Mối lo về tình hình tài chính, sức khỏe khiến nhiều người Mỹ, đặc biệt là nhóm Mỹ Latin, gặp các vấn đề về sức khỏe tâm thần trong mùa dịch.

Theo một nghiên cứu mới của Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh Mỹ (CDC), tỷ lệ người trầm cảm và có ý định tự tử đã tăng vọt trong đại dịch.

Từ tháng 4 đến tháng 5/2020, cuộc khảo sát trực tuyến theo dõi tỷ lệ trầm cảm, ý định tự tử và sử dụng chất kích thích của người Mỹ thông qua bảng câu hỏi.

Theo đó, các nhà nghiên cứu phát hiện tỷ lệ người mắc các bệnh tâm thần cao hơn so với ghi nhận trong các nghiên cứu khác, Insider đưa tin.

Trong những tháng đầu của đại dịch, 29% người lớn cho biết có các triệu chứng trầm cảm, tăng vọt so với con số 23,5% được báo cáo trước đó. 8% người được hỏi cho biết có ý định tự tử và 18% sử dụng chất kích thích, so với con số 13,3% được ước tính bởi một báo cáo trước đó của CDC.

5 bệnh tâm thần hàng đầu ở Mỹ năm 2022

Đại dịch ảnh hưởng đến tình trạng sức khỏe tâm thần của nhiều người. Ảnh: Flickr.

Đặc biệt, người Mỹ Latin là nhóm bị ảnh hưởng nặng nề nhất. Báo cáo cho thấy 40,3% trong số họ có các triệu chứng trầm cảm so với 25,3% người da trắng và 27,7% người da đen.

Người Mỹ Latin cũng có tỷ lệ định tự tử cao (22,9%, so với 5,3% của người da trắng và 5,2% ở người Mỹ da đen) và lạm dụng chất kích thích gia tăng (36,9%, so với khoảng 15% người Mỹ thuộc các nhóm khác).

Những phát hiện này nhấn mạnh mối quan ngại của các chuyên gia sức khỏe tâm thần kể từ khi đại dịch bắt đầu vào tháng 3/2020. Nhiều chuyên gia lo ngại một "làn sóng tự tử" có thể xảy ra do ảnh hưởng của đại dịch, đặc biệt là đối với các cộng đồng người da đen, Mỹ Latin có nguy cơ cao mắc Covid-19 và các bệnh nghiêm trọng khác.

Annette Nunez, nhà trị liệu tâm lý và là người sáng lập Not Your Standard Doctor, cho biết tỷ lệ mắc các bệnh tâm thần cao ở người Mỹ gốc Latin có thể là do cộng đồng của họ trên khắp nước Mỹ bị dịch Covid-19 tấn công đặc biệt nghiêm trọng.

Theo CDC, người Latin có nguy cơ nhập viện vì Covid-19 cao gấp 4 lần và nguy cơ tử vong do các biến chứng liên quan đến Covid-19 cao gấp 2,8 lần so với người da trắng không phải gốc Tây Ban Nha.

5 bệnh tâm thần hàng đầu ở Mỹ năm 2022

Người Mỹ Latin đối mặt nhiều khó khăn về tài chính và sức khỏe tâm thần mùa dịch. Ảnh: Getty Image.

Theo nghiên cứu mới nhất của CDC, các cộng đồng người Mỹ Latin cũng bị ảnh hưởng bởi tình trạng thất nghiệp, mất an ninh nhà ở và lương thực không ổn định. Nunez cho biết do mất việc làm, nhiều gia đình không có bảo hiểm để chi trả cho bất kỳ phương pháp điều trị y tế nào nếu có người trong nhà bị ốm.

Bên cạnh sự căng thẳng về tài chính và sức khỏe trong mùa dịch, tỷ lệ trầm cảm còn gia tăng trong cộng đồng này do nhiều người không thể thăm nom, gặp gỡ người thân.

"Nhiều người không dám nói về cảm giác buồn bã và lo lắng của mình vì xấu hổ. Lâu dần, những cảm xúc đó chuyển thành căng thẳng và trầm cảm", Nunez nhận định.

Nunez cho biết các quan chức và nhân viên y tế nên ưu tiên xem xét các yếu tố như rào cản ngôn ngữ, tầm quan trọng của những người chữa bệnh bằng tâm linh và sự chú trọng đến tôn giáo trong một số cộng đồng khi đang phát triển các chương trình hỗ trợ người dân.

Mai An

người Mỹ trầm cảm mùa dịch trầm cảm mùa dịch trầm cảm ở Mỹ người Mỹ trầm cảm

Bạn có thể quan tâm

Tâm thần phân liệt được đặc trưng bởi loạn thần (mất liên hệ với thực tại), ảo giác (các tri giác sai), hoang tưởng (các niềm tin sai lạc), tư duy và ngôn ngữ thiếu tổ chức, cảm xúc thờ ơ vô cảm (giới hạn cảm xúc), suy giảm nhận thức (suy giảm trong khả năng lập luận và giải quyết vấn đề) rối loạn chức năng nghề nghiệp và xã hội. Nguyên nhân vẫn chưa được biết, nhưng bằng chứng cho các thành phần di truyền và môi trường là rất rõ ràng. Các triệu chứng thường bắt đầu ở tuổi vị thành niên hoặc giai đoạn sớm của tuổi trưởng thành. Một hoặc nhiều giai đoạn triệu chứng phải kéo dài 6 tháng khi chẩn đoán được thành lập. Điều trị bao gồm điều trị bằng thuốc, liệu pháp nhận thức và phục hồi tâm lý xã hội. Phát hiện sớm và điều trị sớm cải thiện chức năng lâu dài.

Loạn thần đề cập đến các triệu chứng như hoang tưởng, ảo giác, tư duy và ngôn ngữ thiếu tổ chức, hành vi vận động kỳ dị và không thích hợp (bao gồm căng trương lực) cho thấy sự mất liên hệ với thực tại.

Trên toàn thế giới, tỷ lệ hiện mắc của tâm thần phân liệt là khoảng 1%. Tỷ lệ này có thể khác nhau giữa nam và nữ và tương đối hằng định trong các nền văn hoá khác nhau. Sống ở thành thị, nghèo đói, chấn thương ở trẻ em, bị bỏ rơi, và nhiễm trùng trước khi sinh là những yếu tố nguy cơ và có khuynh hướng di truyền. Tình trạng này bắt đầu ở tuổi vị thành niên và kéo dài suốt cuộc đời, điển hình là chức năng tâm lý xã hội kém.

Tuổi khởi phát trung bình là từ những năm đầu đến giữa tuổi 20 ở nữ giới và sớm hơn một chút ở nam giới; khoảng 40% nam giới khởi phát giai đoạn đầu tiên trước 20 tuổi. Khởi phát hiếm khi xuất hiện ở thời thơ ấu, nhưng khởi phát ở tuổi vị thành niên sớm hoặc khởi phát muộn (khi đó đôi khi được gọi là hoang tưởng kỳ quái) có thể xảy ra.

Mặc dù nguyên nhân và cơ chế cụ thể không được biết rõ, tâm thần phân liệt có một cơ sở sinh học, được minh chứng bằng

  • Sự thay đổi cấu trúc não (ví dụ, giãn rộng não thất, lớp vỏ não mỏng, giảm kích thước của hồi hải mã phía trước và các vùng não khác)

  • Những thay đổi trong hóa học thần kinh, đặc biệt là thay đổi hoạt động trong các dấu hiệu truyền dẫn dopamine và glutamate

Một số chuyên gia cho rằng tâm thần phân liệt xuất hiện ở những người có đặc tính dễ bị tổn thương về phát triển thần kinh và sự khởi phát, thuyên giảm và tái phát các triệu chứng là kết quả của những tương tác giữa những đặc tính dễ tổn thương và những yếu tố căng thẳng của môi trường.

Mặc dù tâm thần phân liệt hiếm khi biểu hiện ở trẻ nhỏ, các yếu tố thời thơ ấu ảnh hưởng đến sự khởi phát bệnh ở tuổi trưởng thành. Những yếu tố này bao gồm

  • Khuynh hướng di truyền

  • Các biến chứng trước, trong và sau sinh

  • Nhiễm virus ở hệ thần kinh trung ương

  • Chấn thương và bỏ rơi trẻ em

Mặc dù nhiều người mắc bệnh tâm thần phân liệt không có tiền sử gia đình, nhưng các yếu tố di truyền có liên quan mạnh mẽ. Những người có quan hệ họ hàng bậc 1 với người bệnh tâm thần phân liệt có khoảng 10% đến 12% nguy cơ phát triển rối loạn này, so với 1% nguy cơ trong quần thể chung. Các cặp song sinh cùng trứng có tính đồng nhất vào khoảng 45%.

Các triệu chứng và dấu hiệu của bệnh tâm thần phân liệt

Tâm thần phân liệt là bệnh mạn tính có thể tiến triển qua nhiều giai đoạn, mặc dù thời gian và các mô hình của các giai đoạn có thể khác nhau. Bệnh nhân tâm thần phân liệt có xu hướng xuất hiện các triệu chứng loạn thần trung bình từ 8 đến 15 tháng trước khi nhận được chăm sóc y tế.

Các triệu chứng của tâm thần phân liệt thường làm suy giảm chức năng và thường gây trở ngại đến công việc, các mối quan hệ xã hội và khả năng tự chăm sóc bản thân. Thất nghiệp, cách ly, các mối quan hệ xấu đi, và chất lượng cuộc sống bị suy giảm là những hậu quả thường thấy.

Các giai đoạn của tâm thần phân liệt

Trong giai đoạn tiềm phát, bệnh nhân có thể không có triệu chứng hoặc có thể bị suy giảm về năng lực xã hội, rối loạn nhận thức nhẹ hoặc sự méo mó về tri giác, giảm khả năng trải nghiệm niềm vui (vô cảm) và các thiếu sót về ứng phó nói chung khác. Những đặc điểm này có thể nhẹ và chỉ được nhận ra thông qua hồi cứu hoặc có thể dễ nhận thấy hơn, với sự suy giảm về chức năng xã hội, học vấn và nghề nghiệp.

Trong giai đoạn tiền triệu, các triệu chứng dưới lâm sàng có thể xuất hiện; chúng bao gồm sự rút lui hoặc cô lập, dễ cáu kỉnh, đa nghi, những tư duy bất thường, những sự méo mó về tri giác và thiếu tổ chức (1 Tài liệu tham khảo về các triệu chứng Tâm thần phân liệt được đặc trưng bởi loạn thần (mất liên hệ với thực tại), ảo giác (các tri giác sai), hoang tưởng (các niềm tin sai lạc), tư duy và ngôn ngữ thiếu tổ chức, cảm xúc thờ ơ vô... đọc thêm ). Sự khởi phát của bệnh tâm thần phân liệt (hoang tưởng và ảo giác) có thể đột ngột (trong nhiều ngày hoặc nhiều tuần) hoặc chậm và âm ỉ (trong nhiều năm). Tuy nhiên, ngay cả trong giai đoạn hoang tưởng tiến triển, chỉ một phần nhỏ (< 40%) có xu hướng chuyển thành tâm thần phân liệt hoàn toàn.

Trong giai đoạn loạn thần, các triệu chứng đang hoạt động và thường ở mức tồi tệ nhất.

Trong giai đoạn trung gian, các giai đoạn có triệu chứng có thể xảy ra theo từng thời kỳ (với sự gia tăng có thể nhận ra được và thuyên giảm) hoặc liên tục; thiếu hụt về chức năng có xu hướng xấu đi.

Trong giai đoạn muộn của bệnhmô hình bệnh tật có thể được thiết lập nhưng có sự thay đổi đáng kể; tình trạng khuyết tật có thể ổn định, xấu đi hoặc thậm chí giảm bớt.

Các loại triệu chứng trong tâm thần phân liệt

Nói chung, các triệu chứng được phân loại là

  • Dương tính: Ảo giác và ảo tưởng

  • Âm tính: Giảm hoặc mất các chức năng bình thường và cảm xúc

  • Thiếu tổ chức: Các rối loạn tư duy và hành vi kỳ dị

  • Nhận thức: Thiếu hụt trí nhớ trong xử lý thông tin và giải quyết vấn đề

Bệnh nhân có thể có các triệu chứng từ một tới tất cả các loại.

Triệu chứng dương tính có thể được phân loại thêm nữa là

  • Các hoang tưởng

  • Các ảo giác

Hoang tưởng là niềm tin sai lạc được duy trì mặc dù có bằng chứng mâu thuẫn rõ ràng. Có một số loại hoang tưởng:

  • Các hoang tưởng bị truy hại: Bệnh nhân tin rằng họ đang bị tra tấn, theo dõi, bị lừa hoặc bị do thám.

  • Các hoang tưởng liên hệ: Bệnh nhân tin rằng các đoạn văn từ sách, báo, lời bài hát, hoặc các dấu hiệu môi trường khác có mối liên hệ trực tiếp với họ.

  • Các hoang tưởng về tư duy bị đánh cắp hoặc tư duy bị áp đặt: Bệnh nhân tin rằng những người khác có thể đọc được tâm trí của họ, rằng những suy nghĩ của họ bị lan truyền đến người khác, hoặc những ý nghĩ và xung lực được các lực lượng bên ngoài áp đặt lên họ

Những hoang tưởng trong tâm thần phân liệt có xu hướng kỳ quái - tức là không thực sự hợp lý và không có nguồn gốc từ những kinh nghiệm sống bình thường (ví dụ như tin rằng có ai đó lấy nội tạng của họ ra mà không để lại sẹo).

Các ảo giác là những cảm nhận tri giác mà không ai khác cảm nhận được. Chúng có thể là thính giác, thị giác, khứu giác, xúc giác hoặc xúc giác, nhưng ảo giác thính giác là phổ biến nhất. Bệnh nhân có thể nghe tiếng nói bình luận về hành vi của họ, trò chuyện với nhau, hoặc đưa ra các ý kiến phê bình và mang tính sỉ nhục. Các hoang tưởng và ảo giác có thể gây phiền toái vô cùng cho bệnh nhân.

Các triệu chứng âm tính (thiếu hụt) bao gồm

  • Cảm xúc cùn mòn: Khuôn mặt của bệnh nhân bất động, với tiếp xúc mắt kém và thiếu biểu cảm.

  • Ngôn ngữ nghèo nàn: Bệnh nhân ít nói và trả lời ngắn gọn cho các câu hỏi, tạo nên ấn tượng về tính trạng trống rỗng nội tâm

  • Mất khoái cảm: Có sự thiếu quan tâm đến các hoạt động và tăng các hoạt động không mục đích.

  • Tính không xã hội: Có sự thiếu quan tâm đến các mối quan hệ.

Các triệu chứng tiêu cực thường dẫn đến động lực kém và giảm sút ý thức về mục tiêu và mục đích.

Các triệu chứng thiếu tổ chức, có thể được coi là một loại triệu chứng dương tính, liên quan

  • Các rối loạn tư duy

  • Hành vi kỳ dị

Suy nghĩ là thiếu tổ chức, với bài sự diễn đạt rời rạc, không nhắm đến mục tiêu trực tiếp mà chuyển từ chủ đề này sang chủ đề khác. Ngôn ngữ có thể từ thiếu tổ chức nhẹ tới không mạch lạc và không thể hiểu được. Hành vi kỳ dị có thể bao gồm sự ngây ngô như trẻ con, kích động, và diện mạo, vệ sinh cá nhân, hoặc hành vi không phù hợp. Căng trương lực là một ví dụ cực kỳ điển hình của hành vi kỳ dị, có thể bao gồm duy trì tư thế cứng nhắc và chống lại các nỗ lực để thay đổi tư thế hoặc thực hiện các hoạt động vận động không chủ định và không được khuyến khích.

Các thiếu hụt về nhận thức bao gồm sự suy giảm trong các khía cạnh sau:

  • Khả năng chú ý

  • Tốc độ xử lý

  • Trí nhớ làm việc và khai báo

  • Tư duy trừu tượng

  • Giải quyết vấn đề

  • Hiểu biết về tương tác xã hội

Tư duy của bệnh nhân có thể không linh hoạt, và khả năng giải quyết vấn đề, hiểu quan điểm của người khác và học hỏi kinh nghiệm có thể bị giảm đi. Mức độ nghiêm trọng của suy giảm nhận thức là yếu tố quyết định chính cho tình trạng loạn hoạt năng nói chung.

Các phân nhóm tâm thần phân liệt

Một số chuyên gia phân loại tâm thần phân liệt thành các phân nhóm thiếu hụt và không thiếu hụt phụ thuộc vào sự hiện diện và mức độ nghiêm trọng của các triệu chứng âm tính, như cảm xúc cùn mòn, thiếu động lực, và suy giảm khả năng phán đoán mục đích.

Những bệnh nhân với phân nhóm thiếu hụt có các triệu chứng âm tính nổi bật mà không quy cho các yếu tố khác (ví dụ như trầm cảm, lo âu, môi trường kém kích thích, tác dụng không mong muốn của thuốc).

Những bệnh nhân với phân nhóm không thiếu hụt có thể có hoang tưởng, ảo giác, và các rối loạn tư duy nhưng hầu như không có các triệu chứng âm tính.

Các phân nhóm tâm thần phân liệt đã từng được công nhận trước đây (hoang tưởng, thiếu tổ chức, căng trương lực, di chứng, không phân biệt) đã không chứng minh được tính giá trị hoặc độ tin cậy và không còn được sử dụng nữa.

Tự sát

Những bệnh nhân có khởi phát muộn và có chức năng tiềm phát tốt - những bệnh nhân có tiên lượng hồi phục tốt nhất - cũng có nguy cơ tự sát cao nhất. Bởi vì những bệnh nhân này vẫn giữ được khả năng đau buồn và đau đớn, họ có thể dễ bị hành động trong nỗi thất vọng dựa trên nhận thức thực tế về ảnh hưởng của rối loạn của họ.

Bạo lực

Tâm thần phân liệt là một yếu tố nguy cơ khiêm tốn đáng ngạc nhiên đối với hành vi bạo lực. Đe dọa bạo lực và bộc phát hung hãn thường phổ biến hơn là hành vi nguy hiểm nghiêm trọng. Thật vậy, những người bị tâm thần phân liệt nói chung ít bạo lực hơn những người không bị tâm thần phân liệt.

Tài liệu tham khảo về các triệu chứng

  • 1. Tsuang MT, Van Os J, Tandon R, et al: Attenuated psychosis syndrome in DSM-5. Schizophr Res 150(1):31–35, 2013. doi: 10.1016/j.schres.2013.05.004

  • Tiêu chuẩn lâm sàng (Cẩm nang chẩn đoán và thống kê về rối loạn tâm thần, Ấn bản lần thứ Năm [DSM-5])

  • Sự kết hợp của bệnh sử, các triệu chứng và dấu hiệu

Việc điều trị càng được bắt đầu sớm thì kết quả càng tốt.

Không có xét nghiệm tiêu chuẩn nào để chẩn đoán bệnh tâm thần phân liệt. Chẩn đoán dựa trên đánh giá toàn diện về bệnh sử, các triệu chứng và dấu hiệu. Thông tin từ các nguồn cung cấp thông tin, như các thành viên gia đình, bạn bè, giáo viên và đồng nghiệp, thường là quan trọng.

Theo DSM-5, chẩn đoán đòi hỏi cả hai điều sau đây:

  • 2 triệu chứng đặc trưng (hoang tưởng, ảo giác, ngôn ngữ thiếu tổ chức, hành vi thiếu tổ chức, các triệu chứng âm tính) trong một phần đáng kể trong khoảng thời gian 6 tháng (các triệu chứng phải bao gồm ít nhất một trong 3 triệu chứng đầu)

  • Các dấu hiệu tiền triệu hoặc thuyên giảm của bệnh với các suy giảm rõ ràng về mặt về xã hội, nghề nghiệp hoặc tự chăm sóc trong khoảng thời gian 6 tháng bao gồm 1 tháng các triệu chứng hoạt động

Các rối loạn tâm thần khác với các triệu chứng tương tự bao gồm một số bệnh liên quan đến tâm thần phân liệt:

Một số rối loạn nhân cách (đặc biệt là loại phân liệt) gây ra các triệu chứng tương tự như tâm thần phân liệt, mặc dù chúng thường nhẹ hơn và không có loạn thần.

  • 1.Clementz BA, Sweeney JA, Hamm JP, et al: Identification of distinct psychosis biotypes using brain-based biomarkers. Am J Psychiatry 173(4): 373-384, 2016. doi: 10.1176/appi.ajp.2015.14091200

Trong 5 năm đầu sau khi xuất hiện các triệu chứng, chức năng có thể xấu đi và các kỹ năng xã hội và công việc có thể bị suy giảm, với sự sao lãng dần dần trong việc chăm sóc bản thần. Các triệu chứng âm tính có thể gia tăng ở nhiều mức độ khác nhau, và chức năng nhận thức có thể bị suy giảm. Sau đó, mức độ loạn hoạt năng có xu hướng ổn định. Một số bằng chứng cho thấy mức độ nghiêm trọng của bệnh có thể giảm đi khi về già, đặc biệt là ở phụ nữ. Các rối loạn vận động tự phát có thể phát triển ở những bệnh nhân có các triệu chứng âm tính nghiêm trọng và rối loạn chức năng nhận thức, ngay cả khi các thuốc chống loạn thần không được sử dụng.

Trong năm đầu tiên sau khi được chẩn đoán, tiên lượng có liên quan chặt chẽ đến việc tuân thủ các thuốc hướng thần.

Nhìn chung, 1/3 bệnh nhân đạt được sự cải thiện đáng kể và kéo dài; một phần ba cải thiện phần nào nhưng có sự tái phát liên tục và để lại loạn hoạt năng; và một phần ba vẫn mất khả năng lao động nghiêm trọng. Chỉ có khoảng 15% số bệnh nhân hoàn toàn trở lại mức độ chức năng như trước khi phát bệnh.

Các yếu tố liên quan đến tiên lượng tốt bao gồm

  • Có chức năng tốt trước khi phát bệnh (ví dụ, học giỏi, có khả năng tốt trong công việc trước khi phát bệnh)

  • Khởi phát muộn và/hoặc đột ngột

  • Gia đình có tiền sử bị các rối loạn cảm xúc khác ngoài tâm thần phân liệt

  • Suy giảm nhận thức nhẹ

  • Ít triệu chứng âm tính

  • Thời gian loạn thần không được điều trị ngắn

Các yếu tố liên quan đến tiên lượng xấu bao gồm

  • Tuổi khởi phát trẻ

  • Chức năng trước khi phát bệnh kém

  • Tiền gia đình có tâm thần phân liệt

  • Nhiều triệu chứng âm tính

  • Thời gian loạn thần không được điều trị dài hơn

Nam giới có kết quả kém hơn so với nữ giới; nữ giới đáp ứng tốt hơn với điều trị bằng thuốc chống loạn thần.

Lạm dụng chất là một vấn đề đáng kể đối với nhiều bệnh nhân tâm thần phân liệt. Một số bằng chứng cho thấy việc sử dụng cần sa Cần sa (Cannabis) Cần sa là chất gây hưng cảm có thể gây an thần hoặc bồn chồn ở một số người. Lâm sàng là phụ thuộc tâm lý xảy ra khi sử dụng lâu dài, nhưng rất ít sự phụ thuộc về thể chất. Hội chứng cai gây... đọc thêm và các chất gây ảo giác Thuốc gây ảo giác Thuốc gây ảo giác là một nhóm thuốc đa dạng có thể gây ra các phản ứng không lường trước được, phản ứng đặc ứng. Ngộ độc thường gây ảo giác, kèm theo thay đổi nhận thức, kém phán đoán, sự liên... đọc thêm khác gây rối loạn trầm trọng đối với bệnh nhân tâm thần phân liệt và cần được mạnh mẽ ngăn chặn. Sự dụng chất gây nghiện là một yếu tố tiên lượng xấu rõ ràng và có thể dẫn đến tình trạng bỏ thuốc, tái phát lặp lại, tái nhập viện thường xuyên, giảm chức năng, và mất hỗ trợ xã hội, bao gồm vô gia cư.

  • 1. RAISE: Recovery After an Initial Schizophrenia Episode—A Research Project of the National Institute of Mental Health (NIMH). Truy cập ngày 14 tháng 1 năm 2022.

  • Phục hồi chức năng, bao gồm khắc phục nhận thức, đào tạo dựa vào cộng đồng và các dịch vụ hỗ trợ

  • Tâm lý trị liệu, hướng tới đào tạo khả năng phục hổi

Thời gian bắt đầu xuất hiện các triệu chứng loạn thần và điều trị lần đầu tiên tương quan với sự nhanh chóng của đáp ứng điều trị ban đầu và chất lượng đáp ứng điều trị. Khi được điều trị sớm, bệnh nhân có xu hướng đáp ứng nhanh hơn và đầy đủ hơn. Nếu không dùng duy trì thuốc chống loạn thần sau giai đoạn đầu tiên, 70 đến 80% bệnh nhân sẽ có một đợt bệnh tiếp theo trong vòng 12 tháng. Sử dụng liên tục thuốc chống loạn thần có thể giảm tỷ lệ tái phát trong 1 năm xuống khoảng 30% hoặc thấp hơn với các thuốc tác dụng kéo dài. Điều trị bằng thuốc liên tục được duy trì từ 1 đến 2 năm sau giai đoạn đầu tiên. Nếu bệnh nhân đã bị bệnh lâu hơn, việc dùng thuốc được duy trì trong nhiều năm.

Phát hiện sớm và điều trị nhiều mặt đã chuyển đổi việc chăm sóc bệnh nhân rối loạn tâm thần như tâm thần phân liệt. Phối hợp chăm sóc đặc biệt, bao gồm đào tạo về khả năng phục hồi, liệu pháp cá nhân và gia đình, giải quyết rối loạn nhận thức, và việc làm được hỗ trợ, là một đóng góp quan trọng trong việc phục hồi tâm lý xã hội.

Mục tiêu chung để điều trị tâm thần phân liệt là

  • Giảm mức độ nghiêm trọng của các triệu chứng loạn thần

  • Bảo tồn chức năng tâm lý xã hội

  • Ngăn ngừa tái phát các giai đoạn triệu chứng và suy giảm chức năng

  • Giảm sử dụng thuốc giải trí

Thuốc chống loạn thần Các thuốc chống loạn thần Thuốc chống loạn thần được chia thành các thuốc chống loạn thần điển hình và các thuốc chống loạn thần thế hệ thứ hai (SGAs) dựa trên tính ái lực và hoạt tính với các thụ thể của chất dẫn truyền... đọc thêm được chia thành các thuốc chống loạn thần thế hệ thứ nhất (FGA) Các thuốc chống loạn thần điển hình Thuốc chống loạn thần được chia thành các thuốc chống loạn thần điển hình và các thuốc chống loạn thần thế hệ thứ hai (SGAs) dựa trên tính ái lực và hoạt tính với các thụ thể của chất dẫn truyền... đọc thêm và các thuốc chống loạn thần thế hệ thứ hai Các thuốc chống loạn thần thế hệ thứ hai Thuốc chống loạn thần được chia thành các thuốc chống loạn thần điển hình và các thuốc chống loạn thần thế hệ thứ hai (SGAs) dựa trên tính ái lực và hoạt tính với các thụ thể của chất dẫn truyền... đọc thêm (SGA) dựa trên tính ái lực và hoạt tính với các thụ thể của chất dẫn truyền thần kinh đặc hiệu của chúng. Các thuốc chống loạn thần thế hệ thứ hai có thể mang lại một số ưu điểm cả về sự tốt hơn một chút về mặt hiệu quả (mặc dù những bằng chứng gần đây hoài nghi về tính ưu việt của chúng nếu được xem xét chung vào 1 nhóm) và giảm khả năng gây rối loạn vận động tự phát và các tác dụng không mong muốn có liên quan. Tác dụng phụ của thuốc an thần kinh Thuốc chống loạn thần được chia thành các thuốc chống loạn thần điển hình và các thuốc chống loạn thần thế hệ thứ hai (SGAs) dựa trên tính ái lực và hoạt tính với các thụ thể của chất dẫn truyền... đọc thêm Tuy nhiên, nguy cơ bị hội chứng chuyển hóa Hội chứng chuyển hóa Hội chứng chuyển hóa được đặc trưng bởi một chu vi vòng eo lớn (do mỡ vùng bụng nhiều quá mức), tăng huyết áp, đường huyết lúc đói không bình thường hoặc đề kháng insulin, và rối loạn lipid... đọc thêm (mỡ bụng quá mức, kháng insulin, rối loạn lipid máu và tăng huyết áp) là lớn hơn ở các thuốc chống loạn thần thế hệ thứ hai so với thuốc chống loạn thần điển hình. Một số thuốc chống loạn thần ở cả hai nhóm có thể gây ra hội chứng QT kéo dài Hội chứng QT dài và xoắn đỉnh. Xoắn đỉnh (Torsades de pointes) là một dạng đặc biệt của nhịp nhanh thất đa hình thái ở bệnh nhân có khoảng QT dài. Xoắn đỉnh được đặc trưng bởi các phức bộ QRS với tần số nhanh, không... đọc thêm và cuối cùng làm tăng nguy cơ rối loạn nhịp gây tử vong; những thuốc này bao gồm thioridazin, haloperidol, olanzapin, risperidon, và ziprasidon.

Các chương trình đào tạo kỹ năng tâm lý xã hội và các chương trình phục hồi chức năng nghề nghiệp giúp nhiều bệnh nhân làm việc, mua sắm và tự chăm sóc bản thân; quản lý một gia đình; hòa hợp với người khác; và làm việc với các nhân viên chăm sóc sức khỏe tâm thần.

Việc làm được hỗ trợ, trong đó bệnh nhân được đặt trong môi trường làm việc cạnh tranh và được hỗ trợ bởi một người kèm cặp công việc tại chỗ để thúc đẩy sự thích ứng với công việc, có thể có giá trị đặc biệt. Trong thời gian này, người kèm cặp công việc chỉ như là một phương án dự phòng để giải quyết vấn đề hoặc để liên lạc với người sử dụng lao động.

Các dịch vụ hỗ trợ cho phép nhiều bệnh nhân tâm thần phân liệt sống tại cộng đồng. Mặc dù hầu hết có thể sống độc lập, một số yêu cầu phải có căn hộ được giám sát, nơi có nhân viên để đảm bảo tuân thủ thuốc. Các chương trình cung cấp một giám sát ở các khu dân cư khác nhau được phân mức độ từ hỗ trợ 24 giờ cho tới các chuyến thăm nhà định kỳ. Các chương trình này giúp thúc đẩy tính tự chủ của bệnh nhân khi được cung cấp sự chăm sóc đầy đủ để giảm thiểu tối đa khả năng tái phát và cần phải nhập viện nội trú. Các chương trình điều trị cộng đồng chuyên sâu cung cấp các dịch vụ tại nhà của bệnh nhân hoặc nơi cư ngụ khác và dựa trên tỷ lệ nhân viên-bệnh nhân cao; các nhóm điều trị cung cấp trực tiếp tất cả hoặc gần như tất cả các dịch vụ điều trị bắt buộc.

Có thể cần phải nhập viện hoặc điều trị theo đợt luân phiên trong bệnh viện khi tái phát mức độ nặng, và việc nhập viện bắt buộc có thể là cần thiết nếu bệnh nhân gây nguy hiểm cho bản thân hoặc người khác. Kể cả với phục hồi chức năng và các dịch vụ hỗ trợ cộng đồng tốt nhất, một tỷ lệ nhỏ bệnh nhân, đặc biệt là những người có thiếu hụt nhận thức trầm trọng và những người kém đáp ứng với điều trị bằng thuốc, đòi hỏi sự chăm sóc hỗ trợ hoặc nằm viện dài hạn.

Liệu pháp hỗ trợ nhận thức mang lại lợi ích cho một số bệnh nhân. Liệu pháp này được thiết kế để cải thiện chức năng nhận thức thần kinh (ví dụ như chú ý, trí nhớ ngắn hạn, chức năng điều hành) và giúp bệnh nhân học hay học lại cách thực hiện các nhiệm vụ. Liệu pháp này có thể giúp bệnh nhân hoạt động tốt hơn.

Mục tiêu của tâm lý trị liệu trong tâm thần phân liệt là phát triển mối quan hệ hợp tác giữa bệnh nhân, các thành viên trong gia đình và bác sĩ để bệnh nhân có thể học để quản lý bệnh tật của họ, dùng thuốc theo đơn và xử lý stress hiệu quả hơn.

Mặc dù liệu pháp tâm lý cá nhân cộng với trị liệu bằng thuốc là một cách tiếp cận phổ biến, nhưng hiện chỉ có một số ít các hướng dẫn theo lối kinh nghiệm chủ nghĩa. Tâm lý trị liệu mà bắt đầu bằng cách giải quyết các nhu cầu cơ bản về dịch vụ xã hội của bệnh nhân, cung cấp hỗ trợ và giáo dục về bản chất của bệnh, thúc đẩy các hoạt động thích ứng và dựa trên sự đồng cảm và hiểu biết đầy đủ về tâm thần phân liệt dường như là có hiệu quả nhất. Nhiều bệnh nhân cần được hỗ trợ tâm lý một cách đồng cảm để thích ứng với những gì thường một bệnh mạn tính suốt đời có thể gây ra sự hạn chế về mặt chức năng.

Ngoài trị liệu tâm lý cá nhân, đã có sự phát triển đáng kể về liệu pháp nhận thức hành vi cho bệnh tâm thần phân liệt. Ví dụ, liệu pháp này, được thực hiện trong một môi trường trị liệu cá nhân hoặc nhóm, có thể tập trung vào các cách giảm bớt các tư duy hoang tưởng.

Đối với bệnh nhân sống cùng gia đình, các can thiệp tâm lý giáo dục hướng gia đình có thể làm giảm tỷ lệ tái phát. Các nhóm hỗ trợ và nhóm lợi ích, chẳng hạn như National Alliance on Mental Illness, thường hữu ích cho các gia đình.

  • 1. Correll CU, Rubio JM, Inczedy-Farkas G, et al: Efficacy of 42 pharmacologic cotreatment strategies added to antipsychotic monotherapy in schizophrenia: Systematic overview and quality appraisal of the meta-analytic evidence. JAMA Psychiatry 74(7):675-684, 2017. doi: 10.1001/jamapsychiatry.2017.0624

  • 2. Wang SM, Han C, Lee SJ: Investigational dopamine antagonists for the treatment of schizophrenia. Expert Opin Investig Drugs 26(6):687-698, 2017. doi: 10.1080/13543784.2017.1323870

  • Bệnh tâm thần phân liệt được đặc trưng bởi loạn thần, hoang tưởng, ảo tưởng, ngôn ngữ và hành vi thiếu tổ chức, cảm xúc thờ ơ vô cảm, thiếu hụt về nhận thức, và rối loạn chức năng nghề nghiệp và xã hội.

  • Tự sát là nguyên nhân phổ biến nhất gây tử vong sớm.

  • Đe dọa bạo lực và những hành vi hung hãn nhẹ thường phổ biến hơn hành vi nguy hiểm nghiêm trọng, nhưng những hành vi như vậy có thể phổ biến hơn ở những người mắc chứng loạn thần hoang tưởng lạm dụng ma túy.

  • Điều trị sớm bằng thuốc chống loạn thần, dựa trên việc lựa chọn các tác dụng không mong muốn, đường dùng cần thiết, và đáp ứng của bệnh nhân với thuốc trước đây.

  • Liệu pháp tâm lý giúp bệnh nhân hiểu và quản lý bệnh tật của họ, dùng thuốc theo đơn, và giải quyết căng thẳng hiệu quả hơn.

  • Với điều trị, 1/3 bệnh nhân đạt được sự cải thiện đáng kể và kéo dài; một phần ba cải thiện một phần nhưng có sự tái phát liên tục và để lại loạn hoạt năng; và một phần ba bị mất khả năng lao động nghiêm trọng.

Sau đây là một số tài nguyên tiếng Anh có thể hữu ích. Vui lòng lưu ý rằng Cẩm nang không chịu trách nhiệm về nội dung của các tài nguyên này.

  • National Alliance on Mental Illness (NAMI), Schizophrenia: NAMI promotes ongoing awareness of schizophrenia, as well as educational and advocacy initiatives to support those who have it, and crisis-response services (including a HelpLine) to assist those in need.

Thống kê rối loạn sức khỏe tâm thần

Sức khỏe tinh thần và hành vi

Thống kê liên quan đến rối loạn sức khỏe tâm thần

Sau đây là những thống kê mới nhất có sẵn từ Viện Rối loạn Sức khỏe Tâm thần Quốc gia, một phần của Viện Y tế Quốc gia:

  • Rối loạn sức khỏe tâm thần chiếm một số nguyên nhân gây khuyết tật hàng đầu trong các nền kinh tế thị trường đã được thiết lập, như Hoa Kỳ, trên toàn thế giới và bao gồm: trầm cảm lớn (còn gọi là trầm cảm lâm sàng), trầm cảm hưng cảm (còn gọi là rối loạn lưỡng cực), tâm thần phân liệt và ám ảnh- ám ảnh- chứng rối loạn.

  • Ước tính 26% người Mỹ từ 18 tuổi trở lên - khoảng 1 trong 4 người lớn - bị rối loạn tâm thần có thể chẩn đoán trong một năm nhất định.

  • Nhiều người bị nhiều hơn một rối loạn tâm thần tại một thời điểm nhất định. Cụ thể, các bệnh trầm cảm có xu hướng cùng xảy ra với lạm dụng chất và rối loạn lo âu.

  • Khoảng 9,5% người Mỹ trưởng thành từ 18 tuổi trở lên, sẽ bị bệnh trầm cảm (trầm cảm lớn, rối loạn lưỡng cực hoặc dysthymia) mỗi năm.

    • Phụ nữ có khả năng bị trầm cảm lớn gần gấp đôi so với nam giới. Tuy nhiên, đàn ông và phụ nữ có khả năng phát triển rối loạn lưỡng cực như nhau.
    • Trong khi trầm cảm lớn có thể phát triển ở mọi lứa tuổi, độ tuổi trung bình khi khởi phát là giữa những năm 20.
    • Với rối loạn lưỡng cực, ảnh hưởng đến khoảng 2,6% người Mỹ từ 18 tuổi trở lên trong một năm nhất định - độ tuổi trung bình khi khởi phát cho giai đoạn hưng cảm đầu tiên là vào đầu những năm 20.
  • Hầu hết những người tự tử đều bị rối loạn tâm thần có thể chẩn đoán - phổ biến nhất là rối loạn trầm cảm hoặc rối loạn lạm dụng chất gây nghiện.

    • Bốn lần số đàn ông so với phụ nữ tự tử. Tuy nhiên, phụ nữ cố tự tử thường xuyên hơn nam giới.
    • Tỷ lệ tự tử cao nhất ở Hoa Kỳ được tìm thấy ở những người đàn ông da trắng trên 8 tuổi5. Tuy nhiên, tự tử cũng là một trong những nguyên nhân hàng đầu gây tử vong ở thanh thiếu niên và người lớn từ 15 đến 24 tuổi.
  • Khoảng 1% người Mỹ bị ảnh hưởng bởi tâm thần phân liệt.

    • Trong hầu hết các trường hợp, tâm thần phân liệt lần đầu tiên xuất hiện ở nam giới trong tuổi thiếu niên hoặc đầu những năm 20 tuổi. Ở phụ nữ, tâm thần phân liệt thường xuất hiện lần đầu tiên trong những năm 20 hoặc đầu 30.
  • Khoảng 18% người ở độ tuổi từ 18 đến 54 trong một năm nhất định, bị rối loạn lo âu trong một năm nhất định. Rối loạn lo âu bao gồm: Rối loạn hoảng sợ, rối loạn ám ảnh cưỡng chế (OCD), rối loạn căng thẳng sau chấn thương (PTSD), rối loạn lo âu tổng quát (GAD) và ám ảnh (ám ảnh xã hội, Agoraphobia và ám ảnh cụ thể).

    • Rối loạn hoảng sợ thường phát triển ở tuổi vị thành niên muộn hoặc tuổi trưởng thành sớm.
    • Các triệu chứng đầu tiên của OCD thường bắt đầu trong thời thơ ấu hoặc tuổi thiếu niên.
    • GAD có thể bắt đầu bất cứ lúc nào, mặc dù nguy cơ cao nhất giữa thời thơ ấu và trung niên.
    • Những người mắc OCD thường xuyên có thể có vấn đề về lạm dụng chất hoặc rối loạn ăn uống hoặc ăn uống.
    • Nỗi ám ảnh xã hội thường bắt đầu ở thời thơ ấu hoặc tuổi thiếu niên.

5 bệnh tâm thần hàng đầu ở Mỹ năm 2022

Các rối loạn sức khỏe tâm thần phổ biến nhất là gì?

Năm rối loạn sức khỏe tâm thần phổ biến nhất & NBSP; bao gồm trầm cảm, lo lắng, rối loạn ăn uống, lạm dụng chất gây nghiện và rối loạn thiếu chú ý thêm/ADHD.

Hàng triệu người mắc các rối loạn này ở Hoa Kỳ và trên toàn thế giới.

Thật không may, nhiều người mắc một hoặc nhiều rối loạn này thường cảm thấy đơn độc và như thể họ là người duy nhất đấu tranh. Tiếp cận điều trị có thể giúp loại bỏ sự kỳ thị này. Đó là trong điều trị, một người có thể được kết nối với nhiều tài nguyên cũng như những người khác đang trải qua những trải nghiệm tương tự.

Các rối loạn sức khỏe tâm thần phổ biến nhất

Mặc dù sự kỳ thị xung quanh bệnh về sức khỏe tâm thần, khoảng 1 trong 5 người trưởng thành ở Hoa Kỳ bị bệnh tâm thần trong bất kỳ năm nào.

Đó là 43,8 triệu người.

Bệnh tâm thần có nhiều hình thức, bao gồm cả những người có tác động nghiêm trọng đến hoạt động hàng ngày. Trên thực tế, 1 trong 25 người trưởng thành ở Hoa Kỳ (10 triệu) trải qua một bệnh tâm thần nghiêm trọng có tác động hạn chế đáng kể.

Như đã nói, tất cả những điều này là những rối loạn rất có thể điều trị.

Bởi vì chúng đã tồn tại và đã được nghiên cứu rất chi tiết, tất cả đều có thể được xử lý bằng cách sử dụng các công thức đã được chứng minh và kết hợp các loại thuốc, liệu pháp và giáo dục. Bước đầu tiên trong việc điều trị bất kỳ căn bệnh nào là trước tiên được đánh giá bởi một chuyên gia y tế có trình độ. Thông thường, bác sĩ tâm thần là những chuyên gia tốt nhất để cung cấp chẩn đoán và thuốc. Một nhà tâm lý học hoặc cố vấn sẽ cung cấp các liệu pháp và giáo dục cần thiết để đối phó với các rối loạn.

Trầm cảm

Trầm cảm đã được mô tả là người Hồi giáo, hay cảm thấy buồn bã hay người Hồi giáo trong các bãi rác. Hầu hết mọi người ngày nay có thể đưa ra một định nghĩa chung về trầm cảm. Và nhiều người đã trải qua một số dạng trầm cảm, có thể từ nhẹ đến nặng.

Một số loại trầm cảm có thể là tình huống và ngắn hạn, như đau buồn về việc mất người thân, và các loại khác có thể là lâu dài và vô hiệu hóa.

Hiệp hội Tâm thần Hoa Kỳ xác định trầm cảm, hoặc rối loạn trầm cảm lớn, là một căn bệnh y tế có thể khiến một người cảm thấy buồn và có thể cản trở một người có động lực để tham gia vào nhiều hoạt động khác nhau.

Có một số loại trầm cảm khác nhau: rối loạn trầm cảm dai dẳng; trầm cảm sau sinh; trầm cảm tâm thần; và rối loạn tình cảm theo mùa. Theo Liên minh Quốc gia về bệnh tâm thần, các triệu chứng trầm cảm có thể bao gồm những thay đổi về sự thèm ăn, không có khả năng tập trung, thiếu năng lượng, cảm thấy vô vọng và thậm chí đau nhức thể chất.

Các phương pháp điều trị thông thường cho trầm cảm sẽ khác nhau đối với mỗi cá nhân và sẽ phụ thuộc vào các triệu chứng mà người đó đang gặp phải. Một cách tiếp cận rộng rãi để điều trị trầm cảm bao gồm một nhóm các nhà cung cấp như bác sĩ tâm thần, cố vấn và người ủng hộ. Nhận được chẩn đoán sớm, thay vì chờ đợi các triệu chứng trở nên nghiêm trọng, có thể làm tăng tỷ lệ cược thành công.

Tâm lý trị liệu là một lựa chọn hàng đầu cho nhiều người. Các bác sĩ thường đề nghị một số loại trị liệu trước khi bắt đầu thuốc. Tuy nhiên, ngay cả khi các loại thuốc được tìm thấy là cần thiết, liệu pháp tâm lý được sử dụng cùng với các loại thuốc. Tâm lý trị liệu là một hình thức của liệu pháp nói chuyện hoặc trị liệu hành vi nhận thức, trong đó một chuyên gia sức khỏe tâm thần được đào tạo hỗ trợ một người bị trầm cảm thông qua truyền thông và các hoạt động hỗ trợ chữa bệnh.

Nếu cần dùng thuốc, bác sĩ tâm thần sẽ đánh giá và xác định đơn thuốc. Các loại thuốc phổ biến được sử dụng để điều trị trầm cảm là Prozac, Zoloft và Lexapro. Có một hệ thống hỗ trợ có tầm quan trọng lớn đối với bất kỳ ai phục hồi từ trầm cảm. Một hệ thống hỗ trợ có thể bao gồm gia đình, bạn bè hoặc những người khác cũng đang bị trầm cảm.

Sự lo ngại

Viện Sức khỏe Tâm thần Quốc gia mô tả sự lo lắng là lo lắng hoặc lo ngại không biến mất và bắt đầu can thiệp vào các hoạt động hàng ngày như công việc. Có một số loại rối loạn lo âu nhưng rối loạn lo âu tổng quát dường như là phổ biến nhất. Các triệu chứng của rối loạn lo âu tổng quát bao gồm khó tập trung, cảm thấy mệt mỏi, khó chịu, nhịp tim nhanh chóng và cảm thấy run rẩy.

Tương tự như cách điều trị trầm cảm, lo lắng cũng có thể được điều trị bằng thuốc và tư vấn. Hiệp hội lo lắng và trầm cảm cũng nói thêm rằng sự lo lắng có thể được điều trị bằng sự kích thích từ xuyên scranial gửi dòng điện đến các phần cụ thể của não. Có một số loại thuốc, chẳng hạn như benzodiazepines, được kê đơn bởi các bác sĩ và đã được chứng minh là gây nghiện và nguy hiểm cao. Chúng bao gồm Xanax, Ativan và Klonopin sẽ được sử dụng trên cơ sở cần thiết. Các loại thuốc lo âu hiệu quả hơn là những loại thuốc không gây nghiện và được sử dụng hàng ngày, bao gồm Effexor và Cymbalta.

Có một số loại rối loạn lo âu như rối loạn hoảng sợ, ám ảnh và rối loạn ám ảnh cưỡng chế.

Mặc dù tất cả trong số họ có thể tạo ra vấn đề cho một người trong cả công việc và cuộc sống gia đình, họ có thể được quản lý tốt thông qua việc sử dụng thuốc và tư vấn. Rối loạn hoảng sợ không phải là một vấn đề liên tục mà là một vấn đề đột ngột và có thể phá vỡ cả ngày hoặc nhiều hơn cho đến khi cuộc tấn công hoảng loạn đã chấm dứt.

Họ vô cùng đáng sợ và có thể khiến một người cảm thấy như thể họ đang thở, chóng mặt và thậm chí có thể bị đau ngực. Phobias cụ thể hơn và kết nối nỗi sợ hãi với một thứ khác. Chẳng hạn, một số người sợ nhện, bay trên máy bay hoặc vi trùng. Phobias có thể ngăn một người hoàn thành nhiệm vụ và đôi khi thậm chí rời khỏi nhà riêng của họ trong những trường hợp nghiêm trọng hơn. Rối loạn ám ảnh cưỡng chế liên quan đến các hành vi lặp đi lặp lại cho đến khi người đó cảm thấy đủ an toàn để tiếp tục. Người liên kết hành động lặp đi lặp lại với một nỗi sợ cụ thể.

Những trường hợp như vậy là khi một số người cần bật và tắt công tắc đèn 15 lần vì họ nghĩ rằng điều đó sẽ không gây ra bất kỳ tai nạn xe hơi nào vào ngày hôm đó. Những người không mắc chứng rối loạn này có thể không hiểu. & NBSP; Tuy nhiên, nó rất thật với nhiều người.

May mắn thay, tất cả họ có thể được đối xử hiệu quả với sự giúp đỡ chuyên nghiệp.

Rối loạn ăn uống

Rối loạn ăn uống có thể bắt đầu ở thời thơ ấu hoặc ở tuổi trưởng thành.

Chúng có thể được gây ra bởi nhiều sự kiện khác nhau, do bị trêu chọc nếu họ thừa cân hoặc thiếu cân, lạm dụng bằng lời nói hoặc thể chất, hoặc thậm chí bởi một nhận thức bị bóp méo về bản thân.

Rối loạn ăn uống liên quan đến cảm xúc, hành vi và thái độ cực đoan xung quanh các vấn đề về thực phẩm, cân nặng và hình ảnh cơ thể. Ví dụ về rối loạn ăn uống bao gồm chán ăn, chứng chứng cuồng ăn và ăn say. Các triệu chứng chán ăn bao gồm ăn uống cực kỳ hạn chế hoặc hạn chế calo cũng như hốc hác. Các triệu chứng khác có thể bao gồm nỗi sợ tăng cân, và mối quan tâm suy dinh dưỡng như mất tóc và móng tay giòn.

Điều trị chán ăn bao gồm trị liệu cá nhân, tăng cân có giám sát và trị liệu gia đình.

Bulimia Nervosa là một rối loạn ăn uống trong số những người có vấn đề với cân nặng và cơ thể của họ.

Họ cảm thấy mất kiểm soát và có thể ăn uống với thức ăn, không thể dừng lại. Sau khi thực hiện, họ thực hiện các biện pháp để loại bỏ thực phẩm họ đã làm bằng cách tự làm nôn. Bulimia có thể làm hỏng nghiêm trọng cơ thể. Nó có thể gây đau họng, sâu răng, sưng mặt và da khô để đặt tên cho một số. Mặc dù chứng cuồng ăn và chán ăn rất dễ điều trị với kết quả thành công, nhưng đó là một quá trình dài liên quan đến trị liệu.

Nó cũng có thể liên quan đến liệu pháp dinh dưỡng cũng như thuốc trong một số trường hợp. Rối loạn ăn uống có thể đi kèm với các vấn đề khác như trầm cảm và lo lắng, vì vậy bắt buộc phải điều trị cho từng rối loạn, phân bổ đúng thời gian và công sức cho mỗi người.

Lạm dụng chất

Lạm dụng hoặc nghiện chất được mô tả tốt nhất khi những người tham gia vào các hoạt động thú vị như cờ bạc, uống rượu, sử dụng thuốc đến mức chất hoặc hoạt động có tác động tiêu cực đến các mối quan hệ cá nhân và các hoạt động công việc.

Nghiện liên quan đến các hành vi bắt buộc và có hại có vẻ không thể kiểm soát được.

Một người về mặt kỹ thuật có thể nghiện bất cứ điều gì. Các nghiện phổ biến hơn liên quan đến các loại thuốc như cần sa, thuốc theo toa hoặc thuốc phiện, heroin và cocaine.

Các hoạt động cũng có thể gây nghiện.

Các ví dụ đang chơi các khe tại sòng bạc, thực phẩm, tình dục và thậm chí dành thời gian cho máy tính trên các trang web như Facebook hoặc trang web khiêu dâm. Đây cũng là tất cả các rối loạn có thể điều trị. Bằng cách còn lại trong một chương trình theo quy định, một người có thể học cách đối phó và cuối cùng vượt qua chứng nghiện của họ.

Có nhiều lựa chọn điều trị để giúp mọi người khắc phục các vấn đề lạm dụng chất gây nghiện.

Chúng có thể bao gồm điều trị cai nghiện thường kéo dài khoảng một tuần. Detox cho phép mọi người được hỗ trợ bởi các bác sĩ và y tá trong nỗ lực ngừng dùng thuốc hoặc ngừng uống rượu. Điều trị nội trú theo sau cai nghiện và cho phép một người ở lại bất cứ nơi nào từ một tuần đến vài tháng. Tại đây, họ tham dự tư vấn và các lớp học để giúp họ cải thiện kỹ năng sống, kỹ năng xã hội và kỹ năng đối phó. Ngoài ra còn có các chương trình ngoại trú, điều trị dân cư và tư vấn cá nhân có sẵn.

Các loại thuốc được sử dụng để điều trị người nghiện và giúp họ thông qua quá trình rút tiền đã được chứng minh là thành công.

Để điều trị bệnh nhân lạm dụng rượu, các bác sĩ đang kê đơn thuốc antabuse và naltrexone. Đây là những loại thuốc ngăn chặn tác dụng của rượu và thậm chí có thể cung cấp cho một người rất khó chịu tác dụng phụ nếu họ cố gắng uống trong khi dùng các loại thuốc này. Đối với các nghiện thuốc khác, các loại thuốc như methadone, vivitrol và suboxone được sử dụng để điều trị nghiện thuốc phiện và heroin. Những loại thuốc này đã thành công nhưng đối với một số người, chúng trở nên nghiện các loại thuốc thay thế. Điều này có thể là do các bác sĩ kê đơn thuốc rút tiền đang giữ bệnh nhân của họ quá lâu và không giúp họ thoát khỏi thuốc. Suboxone đang trở thành một loại thuốc điều trị bị lạm dụng rộng rãi do người dùng trở nên nghiện nó hoặc giao dịch nó trên đường phố vì loại thuốc mà họ lựa chọn. Rõ ràng là tốt nhất để phục hồi từ lạm dụng chất mà không cần thay thế thuốc bằng thuốc. & NBSP; Tuy nhiên, đôi khi có thể cần phải giao dịch một loại thuốc chết người cho một người ít gây hại hơn để cứu mạng sống của một người nghiện. Sử dụng thuốc để hỗ trợ trong quá trình rút tiền giúp việc thuyết phục người nghiện sử dụng các loại thuốc bất hợp pháp như heroin dễ dàng hơn. Hầu hết những người nghiện sẽ cho bạn biết lý do họ không chỉ ngừng sử dụng ma túy hoặc rượu là vì các triệu chứng rút tiền rất đau.

Rối loạn thiếu chú ý (thêm/ADHD)

Nhịp độ, rung chuyển, nhìn ra ngoài cửa sổ hoặc phá vỡ những người khác đang cố gắng hoàn thành các nhiệm vụ. Hỏi bất kỳ giáo viên nào và họ sẽ có thể liên quan đến những điều này và các triệu chứng khác khá rõ ràng trong số các học sinh của họ được chẩn đoán mắc các rối loạn thâm hụt chú ý dưới bất kỳ hình thức nào. Rối loạn thiếu tập trung (thêm) và rối loạn tăng động giảm chú ý (ADHD) được coi là rối loạn thần kinh có thể bắt đầu ở thời thơ ấu mà không chỉ ảnh hưởng đến trẻ em. Có rất nhiều người trưởng thành đấu tranh với ADD hoặc ADHD. & NBSP; Thêm các triệu chứng bao gồm không thể tập trung hoặc chú ý, cảm thấy bồn chồn và dễ bị phân tâm. Các triệu chứng ADHD rất giống với thêm nhưng với sự bất lực của người đó để kiểm soát sự thôi thúc của họ để di chuyển và bốc đồng.

Để đối xử với một người có thêm hoặc ADHD, một đánh giá toàn diện là cần thiết bởi một chuyên gia y tế có trình độ.

Phương pháp điều trị phổ biến nhất cho người mắc các rối loạn này là các chất kích thích như Ritalin. Người ta thường thấy rằng một viên thuốc trầm cảm hoặc ngủ là cần thiết vào ban đêm để giúp họ đảo ngược chất kích thích để họ ngủ. Giấc ngủ là một yếu tố quan trọng đối với bất cứ ai thành công. Tâm lý trị liệu và trị liệu gia đình rất quan trọng đối với người bị rối loạn chú ý. Ngoài ra, có một nhu cầu lớn về cấu trúc và tổ chức nhất quán trong các thói quen hàng ngày để giúp người bị rối loạn.

Thêm và ADHD không phải do bất cứ điều gì một người đã làm sai. Nguyên nhân của các rối loạn thiếu hụt sự chú ý có thể bao gồm di truyền và di truyền, chấn thương não và thậm chí các loại thực phẩm mà một người ăn có thể gây ra các triệu chứng của rối loạn. Nó đã được lưu ý rằng một người có thêm hoặc ADHD nên tránh thực phẩm và đồ uống với caffeine và rất nhiều đường. Một kế hoạch cụ thể bao gồm các loại thực phẩm và thuốc phù hợp sẽ được đưa ra dựa trên đánh giá toàn diện của bạn.

Tin tốt về tất cả các rối loạn này là chúng có thể điều trị được, với tỷ lệ thành công cao, nếu các kế hoạch và đơn thuốc được đưa ra.

Cho dù bị trầm cảm, lo lắng, rối loạn ăn uống, thâm hụt chú ý hoặc rối loạn lạm dụng chất, bạn nên tìm kiếm sự giúp đỡ. Con đường phục hồi có thể khác nhau đối với mỗi rối loạn nhưng tất cả chúng đều có thể có kết quả thành công. Tin tưởng các chuyên gia và làm theo các hướng dẫn được cung cấp và bạn sẽ thấy những cải tiến đáng chú ý sớm trong phục hồi.

Phục hồi có thể được thiết kế riêng cho bạn dựa trên rối loạn, các vấn đề sức khỏe tâm thần khác mà bạn có thể giải quyết, môi trường, tình hình tài chính và thậm chí cả lịch sử gia đình của bạn. Khi một chuyên gia đã thu thập tất cả các thông tin này, họ sẽ đưa ra chẩn đoán chính xác và chỉ cho bạn con đường đúng để thành công. Điều quan trọng là bạn không từ bỏ. Vượt qua và quản lý tất cả các rối loạn này là rất có thể đạt được.

10 bệnh tâm thần hàng đầu ở Mỹ là gì?

Bài viết này xem xét mười trong số các bệnh tâm thần phổ biến nhất ở người Mỹ trưởng thành ...
Trầm cảm.....
Rối loạn phân bố.....
Rối loạn tăng động thái chú ý chú ý (ADHD) ... .
Dẫn tới chấn thương tâm lý.....
Tâm thần phân liệt.....
Chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế.....
Rối loạn ăn uống.....
Nghiện & lạm dụng chất ..

Những bệnh tâm thần phổ biến nhất ở Mỹ là gì?

Ngay bây giờ, gần 10 triệu người Mỹ đang sống với một rối loạn tâm thần nghiêm trọng.Phổ biến nhất là rối loạn lo âu trầm cảm lớn và rối loạn lưỡng cực.anxiety disorders major depression and bipolar disorder.

7 bệnh tâm thần phổ biến nhất là gì?

7 loại rối loạn tâm thần là gì?..
Rối loạn lo âu..
Rối loạn tâm trạng..
Rối loạn tâm thần..
Rối loạn ăn uống ..
Rối loạn nhân cách..
Dementia..
Autism..

4 loại bệnh tâm thần chính là gì?

Rối loạn tâm trạng (như trầm cảm hoặc rối loạn lưỡng cực) rối loạn lo âu.rối loạn nhân cách.Rối loạn tâm thần (như tâm thần phân liệt) anxiety disorders. personality disorders. psychotic disorders (such as schizophrenia)